Chúa Nhật XI thường niên - Năm A
RAO GIẢNG
Góp nhặt 

Chúa nhật hôm nay, Giáo Hội mời gọi mọi người hãy đưa mắt nhìn đồng lúa chín vàng. Đồng lúa ấy có thể là cả thế giới, có thể là đất nước Việt Nam, có thể là giáo phận, nhưng cũng có thể là khu xóm, nơi chúng ta sinh sống, làm việc... và ai là thợ gặt trong cánh đồng lúa ấy? Phải chăng đó chỉ là trách nhiệm của giám mục, linh mục, tu sĩ, các nhà truyền giáo, còn người giáo dân chỉ cần đi lễ, đọc kinh, tu thân, lo cho mình được ơn cứu rỗi? Sau đây tôi xin gợi ý chia sẻ một ít điều để chúng ta cùng suy nghĩ. Thực vậy, ngay từ khi lãnh nhận bí tích Rửa tội, được làm con Chúa, được gia nhập dân riêng của Chúa, người Kitô hữu được trao cho chiếc áo trắng đánh dấu một cuộc đời mới, đồng thời cũng được trao một cây nến sáng được đốt từ cây nến phục sinh, tượng trưng cho Đức Kitô là ánh sáng. Ánh sáng ấy đến thế gian để chiếu soi bóng tối. Ai tiếp nhận ánh sáng thì cũng trở nên đèn sáng soi cho người khác. Như thế, biểu tượng trao nến sáng nói lên nhiều ý nghĩa: người lãnh bí tích Rửa tội tiếp nhận ánh sáng trong niềm vui vì đã tìm thấy ánh sáng chân thật. Đàng khác, cũng nói lên trách nhiệm phải trở nên đèn sáng cho những người chung quanh bằng cách sống trong ánh sáng. Như vậy, ngay từ lúc được Rửa tội, ngay từ lúc tiếp nhận ánh sáng, người Kitô hữu cũng trở nên đèn sáng, cũng nhận sứ mạng ra đi rao giảng Tin Mừng. Nói cách khác, bản chất của người Kitô hữu là đèn sáng, là người được sai đi thực hiện công trình của Chúa đến từng người ở mọi nơi mọi thời, không phân biệt mầu da, tín ngưỡng, địa vị xã hội. Và hơn nữa, ở nơi nào càng khó khăn, nguy hiểm, thì người Kitô hữu càng được sai đi, ở nơi nào càng có thế lực sự dữ ngự trị, thì lệnh truyền ấy càng khẩn thiết, bởi vì những người mạnh khỏe không cần thày thuốc, chỉ những người bệnh tật mới cần. Ta không đến gọi các người công chính, nhưng kêu mời những kẻ tội lỗi ăn năn trở lại.

Dĩ nhiên Chúa không bảo chúng ta phải từ bỏ tất cả và ra đi đây đó như những tông đồ chuyên nghiệp, nhưng chúng ta có nhiều cách và nhiều hình thức để làm tông đồ trong xã hội hôm nay: tông đồ bằng đau khổ, tông đồ bằng chứng tích, tông đồ bằng tiếp xúc, tông đồ bằng cầu nguyện, tông đồ bằng chia sẻ... Nói tóm lại, hình thức tông đồ tốt nhất, có sức thuyết phục nhất, được Giáo Hội đề cao và cổ võ nhất, là làm tông đồ bằng chính đời sống tốt lành, tốt đẹp của chúng ta. Chúng ta đừng nghĩ làm tông đồ bằng những việc to lớn rầm rộ mà chỉ chú ý đến những việc đơn giản: thắp một ngọn nến, thắp một tia hi vọng cho người tuyệt vọng, mang bình an cho người đang chơi vơi lo lắng, mang tình yêu thương đến cho người đang đau khổ tinh thần hay thể xác...

Trong thánh lễ hôm nay, sau khi nghe lời Chúa và rước Mình Thánh Chúa, chúng ta nhận được bình an của Chúa. Ước mong khi ra về chúng ta trở nên những người gieo rắc bình an cho những người khác.